“Made in China”, niềm tự hào của người Trung Quốc

Năm 2002, “Made in China” thương hiệu Trung Quốc bắt đầu được truyền bá rộng rãi trên các phương tiện truyền thông, cả thế giới đều cảm nhận được sức mạnh và sự tồn tại của Trung Quốc.

Trong năm này, Trung Quốc đã xuất khẩu ra nước ngoài một “mặt hàng” lớn nhất: Một vận động viên bóng rổ tên là Diêu Minh với chiều cao 2,26m. Có người đã nhắm tỉnh thay cho anh rằng, nếu anh chơi cho NBA của Mỹ cho đến khi 38 tuổi, thì anh sẽ có một khoản thu nhập khổng lồ từ 270 đến 290 triệu USD, với giá trị này mà hoán đổi bằng giá trị thương phẩm quốc tế khi ấy, thì nó tương đương với giá trị xuất khẩu 1.020.000 tấn gạo hoặc 460.000 tấn gang thép, hoặc 2.390.000 chiếc ti vi, hoặc 6.300.000 chiếc xe đạp h0ặc 980.000 tấn dầu thô, hay 64.890.000 mét lụa… của Trung Quốc.

Trên thực tế, con người khổng lồ “Made in China“ ở nơi đâu cũng có… Đầu năm 2002, Wal-Mart, một siêu thị bán lẻ của Mỹ đã quyết định dời trung tâm mua bán châu Á tại Hồng Kông sang khu La Hồ ở Thâm Quyến. Giám đốc phụ trách khu vực Trung Quốc đã nói Với nhà báo: “Chúng tôi, đã tìm thấy cửa hàng lớn nhất ”. Wal-Mart năm ấy đã mua sản phẩm tại Trung Quốc với tổng giá trị là 12 tỷ USD, tương đương với tổng giá trị thương mại giữa Trung Quốc và Nga. Theo tính toán của kỉ giả Thomas làm việc tại tòa soạn báo New York Times, “Nếu Wal-Mart mà là một quốc gia, thì đó sẽ là nước xuất khẩu lớn ‘thứ 6 và là bạn hàng lớn thứ 8 của Trung Quốc”…

Trung Quốc quảng bá hình ảnh quốc gia nhờ vào “Made in China”

Trải qua 20 năm phấn đấu, “Made in China” đã trở thành một hiện tượng không có gì để bàn cãi, các sản phẩm Trung Quốc với mẫu mã đẹp, giá rẻ đã phát huy được uy lực của mình cho cả thế giới thấy được. Tại Cúp Bóng đá Thế giới tổ chức tại Hàn Quốc và Nhật Bản, đội bóng đá nam của… Trung Quốc không gặt hái được gì, nhưng các sản phẩm của Trung Quốc thì lại thành công lớn, xưởng sản xuất đồ chơi ở Dương Châu, Tô Châu đã cho sản xuất 30 vạn vật biểu tượng may mắn của World cup, Công ty may mặc Nghĩa Ô,Triết Giang thì cho sản xuất 2,25 triệu lá cờ và mấy trăm ngàn bộ tóc giả phục vụ cho các fan hâm mộ bóng đá, xưởng sản xuất ở Phúc Kiến thì cung cấp hàng triệu bộ quần áo và giày tất. Một câu chuyện cười có thật bắt đầu Ĩưu truyền rộng rãi khắp nơi với nhiều phiên bản: Rất nhiều người đi du lịch nước ngoài và mua về một sản phẩm thời thượng hoặc một vật lưu niệm nào đó, khi về đến nhà mở nhãn mác ra coi thì đều là dòng chữ “Made in China”. Đằng sau câu chuyện khiến nhiều người dở khóc dở cười này lại tràn ngập một niềm tự hào.

Nhưng cũng có nhiều người tỉnh táo nhận ra rằng, bí quyết của “Made in China” chỉ là ưu thế về giá lao động rẻ và được phát huy đến cao độ. .

Made in China
Với ưu thế là nước đông dân nhất thế giới và giá nhân công rẻ, Trung Quốc có thể sản xuất mọi thứ cho thế giới.

Các nhà tư sản phương Tây làm giàu nhờ “Made in China”

Galanz. ở Quảng Đông là một ví dụ điển hình. Galanz là nhà máy chuyên nghiệp chuyên sản xuất lò vi ba lớn nhất thế giới nhất thế giới, sản lượng năm 2002 đã đột phá lên đến 12 triệu chiếc, chiếm 1/3 thị trường toàn cầu. Phương thức cạnh tranh của họ rất đơn giản: Linh kiện quan trọng nhất của một chiếc lò Vi sóng là máy biến áp, giá sản phẩm của Nhật Bản là hơn 20 USD, giá sản phẩm từ Âu Mỹ là hơn 30 USD, trước sự tấn công của hàng Nhật, các công ty Âu Mỹ rầu rĩ khôn nguôi. Galanz đã đàm phán với công ty của Mỹ theo cách này: Mang máy móc sang đây cho tôi làm, dựa theo sản lượng hiện nay của Mỹ, mỗi chiếc tôi đưa anh 8 USD. Thế là người Mỹ vui về nhận lời và đưa dây chuyền sản xuất sang Trung Quốc. Do mức lương của các công nhân Trung Quốc làm tại Galanz rất thấp, mà công nhân có thế làm 3 ca trong 24 giờ, vì thế mỗi tuần chỉ cần bỏ ra 2 ngày để sản xuất cho người Mỹ, thời gian còn lại đều trở thành những “bữa ăn trưa miễn phí”. Sau khi đã điều tra thị trường trong nước, Galanz tìm đến đàm phán với Nhật Bản: Mỗi chiếc lò vi sóng, tôi trả anh 5 USD, anh cho tôi thuê dây chuyền sản xuất. Cùng với các dây chuyền sản xuất của nhiều nước liên tục tập trung lại tại Quảng Đông, Galanz trở thành “xưởng lò vi sóng thế giới.

Nếu nói rằng Galanz đã miêu tả một cách sinh động nhất về ưu thế giá thành của “Made in China”, thì câu chuyện của Barbie lại cho thấy vị trí về giá trị của sản phẩm Trung Quốc. “Barbie” là nhãn hiệu đồ chơi bán chạy nhất của công ty Disney, mỗi năm đều bán rộng khắp trên 120 quốc gia, mà cơ sở sản xuất chủ yếu nhất là Trung Quốc. Một con búp bê Barbie được bán ở thị trường Bắc Mỹ với giá là 20 USD, nhưng nếu sản xuất tại Trung Quốc và được tính theo giá FOB thì nó chỉ có giá là 1 USD, mà 1 USD này đã bao gồm giá thành nhà sản xuất, nhà phân phối, lợi nhuận và tất cả các khoản thuế, toàn bộ số tiền còn lại đều trở thành lợi nhuận của Mỹ.

Mặc dù,có người tỏ thái độ lo lắng đối với khả năng duy trì của “Made in China”, nhưng bản thân “Made in China” chính là một bản hòa tấu khởi đầu cho sự phất lên của Trung Quốc.

Nguồn: Đột phá kinh tế ở Trung Quốc (1978-2008), Ngô Hiểu Ba

 

 

Chia sẻ

Bình Luận