Ngài Donald Trump. Hãy khiến nước Mỹ trở nên vĩ đại!

Tôi (Donald Trump) đã quan sát các chính trị gia. Tôi đã thương thảo với họ trong suốt cuộc đời mình. Nếu không thể có một thương vụ tốt với một chính trị gia, hẳn là bạn đã có gì đó không đúng. Chắc chắc có điều gì đó không ổn và đó chính là điều chúng tôi trình bày ở đây.

Họ sẽ không bao giờ khiến nước Mỹ lại trở nên vĩ đại. Họ thậm chí còn không có cơ hội. Họ hoàn toàn bị điều khiển bởi những người vận động hành lang bởi những người ủng hộ tiền và bởi những mối quan tâm đặc biệt.

Tôi cũng có những người vận động hành lang chứ. Tôi phải nói cho các bạn biết, tôi có những người vận động hành lang có thể làm ra bất kỳ điều gì tôi cần. Họ rất tuyệt. Nhưng, bạn biết không, điều đó sẽ không xảy ra. Nó sẽ không xảy ra bởi chúng ta phải đừng làm những việc có ích cho người khác nhưng lại phá hủy đất nước này. Chúng ta phải dừng lại và việc đó phải diễn ra ngay lập tức.

Lúc này, đất nước của chúng ta cần có một nhà lãnh đạo thật sự xuất sắc. Chúng ta cần một nhà lãnh đạo viết cuốn Nghệ thuật đàm phán. Chúng ta cần một nhà lãnh đạo có thể mang việc làm, nền sản xuất, quân đội của chúng ta trở lại đúng vị trí của chúng và có thể chăm lo cho những cựu chiến binh, [những người] đã bị bỏ rơi. Và chúng ta cũng cần một hoạt náo viên.

Khi Tổng thống Obama thắng cử, tôi đã nói: “Ồ, một việc mà tôi nghĩ rằng ông ta sẽ làm tốt -tôi cho rằng ông ấy sẽ là một hoạt náo viên tuyệt vời cho đất nước này. Tôi nghĩ ông ấy sẽ mang lại một tinh thần hứng khởi.” Ông ấy sôi nổi. Ông ấy trẻ trung. Tôi thật sự đã nghĩ rằng ông ấy sẽ là một hoạt náo viên tuyệt vời.

Đúng là ông ấy không phải là một nhà lãnh đạo. Các bạn đúng về điều đó. Nhưng ông ấy cũng không phải là hoạt náo viên. Hóa ra, ông ấy lại là một tác động tiêu cực. Chẳng phải hoạt náo viên gì hết, ông ấy là một thứ gì đó ngược lại cơ.

Chúng ta cần một ai đó có thể chịu trách nhiệm về thương hiệu của đất nước này và khiến nó một lần nữa trở nên vĩ đại. Hiện giờ thì nó chẳng tuyệt chút nào.

Chúng ta cần một ai đó nắm lấy đất nước này theo đúng nghĩa đen và khiến nó một lần nữa trở nên vĩ đại. Chúng ta có thể làm điều đó.

Và, tôi sẽ nói với các bạn, tôi yêu cuộc sống của mình. Tôi có một gia đình tuyệt vời. Con gái tôi nói: “Bố sắp làm một việc khó khăn lắm đấy. Các bạn đều biết, cả đời tôi đã nghe người ta nói rằng một người thành công đích thực,thành công đáng kể và thậm chí chỉ “tương đối”. Thành Công không thể chạy đua
vào một vị trí trong bộ máy công quyền. Chi đơn giản  là điều đó không thể xảy ra! Thế nhưng, lối tư de của những người này có lại chính là cái các bạn cần để khiến nước Mỹ một lần nữa trở nên vĩ đại.

Do đó, thưa quý vì, tôi-Donald Trump chính thức chạy đua vào vị trí Tổng thống của Hợp Chủng quốc Hoa Kỳ và chúng ta sẽ đưa đất nước này trở nên vĩ đại một lần nữa. Điều đó có thể xảy ra. Đất nước này có tiềm năng vô cùng to lớn. Chúng ta có tiềm năng vô cùng to lớn.

Chúng ta có những người đang không làm việc. Chúng ta có những người không có động lực làm việc. Nhưng họ sẽ có động lực bởi việc làm chính là phương thức mang tính xã hội tuyệt vời nhất. Và họ sẽ tự hào, sẽ yêu công việc đó, sẽ kiếm được nhiều tiền hơn bao giờ hết. Họ sẽ làm việc hiệu quả và đất nước chúng ta sẽ trở nên thịnh vượng. Điều đó có thể xảy ra.
Xin thưa với các bạn, tôi sẽ là vị Tổng thống mang tới việc làm, vị Tổng thống vĩ đại nhất mà Chúa từng tạo ra. Tôi sẽ đòi lại những công việc của chúng ta từ Trung Quốc, từ Mexico, từ Nhật và từ rất nhiều nơi khác. Tôi sẽ mang công việc của chúng ta, tiền của chúng ta trở lại nơi vốn là chỗ của chúng.

Ngay bây giờ hãy cùng nghĩ về điều này – chúng ta nợ Trung Quốc 1.300 tỷ đô la. Chúng ta nợ Nhật còn nhiều hơn số đó. Họ đến đất nước này, họ lấy công việc của chúng ta, lấy tiền của chúng ta rồi họ cho chúng ta vay lại và chúng ta phải trả tiền lời cho họ. Và đồng đô la tăng giá, thế là các thỏa thuận của họ trở thành món hởi lớn hơn.

Các vị lãnh đạo của chúng ta mới ngu ngốc đến thế nào? Các chính trị gia đó ngu xuẩn đến đâu mà lại để điều điều này xảy ra?

Tôi sẽ kể cho bạn vài câu chuyện về thương mại vì tôi có một số lý do để hoàn toàn chống lại các dự luật thương mại.
Thứ nhất: Những người đàm phán các dư luận thương mại chẳng có chút hiểu biết gì về chúng cả. Tổng thống của chúng ta chẳng hiểu gì. Ông ấy là một tay thương thuyết tồi. Ông ta chính là người thực hiện “Giao dịch Bergdahl’. Chúng ta có Bergdahl, chúng thì có 5 tên khủng bố sát nhân mà ai ai cũng truy nã. Chúng ta có được 1 kẻ phản bội vớ vấn và chúng có 5 đối tượng mà chúng thèm khát bao năm trời. Và chính những kẻ đó đã quay lại chiến trường để giết hại chúng ta. Đó là nhà thương thuyết mà chúng ta có đấy!

Hãy nhìn lại thỏa thuận ông ấy đang đàm phán với Iran. Obama thực hiện thỏa thuận đó thì Israel sẽ chẳng thể tồn tại lâu được nữa. Đó là một thảm họa và chúng ta phải bảo vệ Israel.

Tôi ủng hệ thương mại tự do, nhưng vấn đề của thương mại tư do là bạn phải có những người thực sự tài năng để có thể đàm phán cho bạn. Nếu không có những người tài năng, nếu không có tài lãnh đạo tuyệt vời, nếu không có những người hiểu rõ vấn đề chứ không chỉ biết một thủ đoạn chính trì đã giúp ông ta có được công việc hiện tại, ví dụ như góp phần vào một chiến dịch – thì tự do thương mại đúng là một thảm họa.

Thương mại tự do sẽ thật tuyệt vời nếu bạn có những người thông minh. Nhưng chúng ta lại có những kẻ ngu ngốc, những người chẳng thông minh lắm. Và chúng ta có những kẻ bị chi phối bởi những mối quan tâm đặc biệt và như thế thì chẳng có tác dụng gì cả.

Trung Quốc đang tràn sang và đổ đống hàng hóa của họ. Tôi mua chúng, thật đấy, vì tôi có nghĩa vụ phải mua chúng, vì họ phá giá đồng tiền của họ một cách không thể tin nổi. Họ vừa mới thực hiện chính sách đó gần đây và chẳng ai nghĩ họ có thể làm lại một lần nữa; nhưng với tất cả những vấn đề của chúng ta với Nga và với tất cả mọi thứ khác, họ lại phá giá. Và người Mỹ chẳng thể nào mà cạnh tranh nổi. Và đây là một vài câu chuyện. Vừa mới xảy ra. Một người bạn của tôi là một nhà sản xuất lớn. Ông ấy gọi cho tôi vài tuần trước, cực kỳ khó chịu.

Tôi hỏi: “Anh gặp vấn đề gì vậy?”
Ông ấy đáp: “Anh biết không, tôi làm một sản phẩm tuyệt vời”
Tôi đáp: “Tôi biết, vì tôi mua nó mà”
Ông ấy tiếp tục: “Tôi không xuất sang Trung Quốc được. Họ không chấp nhận nó. Tôi gửi một tàu đi và họ trả lại. Họ nói về các vấn đề môi trường, họ nói về một tá vấn đề vớ vẩn khác chẳng liên quan đến hàng của tôi.”

Tôi nói: “Ô, đợi chút, điều đó thật kinh khủng. Có ai biết điều này không?”
Ông ấy trả lời: “Họ làm thế suốt và với tất cả mọi người”
Tôi hỏi: “Họ gửi trả lại?”
Ông ấy nói: “Đúng thế, nên tôi có một đống hàng ở đây. Và họ bắt tôi nộp một khoản kha khá thuế má.Đáng lẽ họ không được làm việc đó. Thật là một chuyện chẳng hay ho gì. Tôi chẳng muốn nghe chút nào.”
Mọi người bảo: Ồ, Trump không thích Trung Quốc.” Không, tôi yêu họ nhưng lãnh đạo của họ lại thông minh hơn lãnh đạo của chúng ta. Chúng ta không thể giữ đất nước ổn định trước thực tế đó.
Hiện nay, họ đánh đủ loại thuế khi chúng ta gửi xe cộ và nhiều thứ hàng hoá khác từ Mỹ sang. Hãy hỏi hãng Boeing mà xem. Người Trung Quốc muốn tất cả các bằng sáng chế và bí mật của Boeing trước khi đồng ý mua máy bay của họ.
Này, tôi không nói rằng họ ngu ngốc. Tôi thích Trung Quốc. Tôi vừa bán một căn hộ giá 15 triệu đô cho một tay nào đó đến từ Trung Quốc. Tôi mà lại không thích họ ư?
Tôi sở hữu một khoản lớn của Ngân hàng Hoa Kỳ ở số 1290 đại lộ Mỹ, tiền kiếm được từ tay mấy gã Trung Quốc. Một món hời. Tôi yêu Trung Quốc.
Ngân hàng lớn nhất thế giới là từ Trung Quốc. Các bạn có biết trụ sở chính tại Mỹ của nó nằm ở đâu không? Ngay trong tòa nhà này, Tháp Trump.

Donald Trump và chính sách đối với Trung Quốc
Trung Quốc không “ăn cắp” tiền và việc làm từ Mỹ, mà còn thách thức lợi ích và an ninh của Washington trên biển Đông bằng các hành động khiêu khích quân sự.

Vậy là quá nhiều [chênh lệch]. Nó giống như mang đội New England Patriots và Tom Brady rồi đấu với một đội bóng bầu dục trung học. Đó là sự khác biệt giữa nhà lãnh đạo Trung Quốc với nhà lãnh đạo của chúng ta.
Họ đang xẻ thịt chúng ta. Chúng ta đang tái thiết Trung Quốc. Chúng ta đang tái thiết rất nhiều quốc gia khác.
Trung Quốc có đường xá, cầu cống, trường học. Các bạn chưa từng thấy bất kỳ thứ gì như vậy. Họ xây những cây cầu mà so với chúng, cầu George Washington chỉ trông như củ khoai tây bé tí. Và chúng được xây ở khắp mọi nơi. Chúng ta có mọi quân bài nhưng lại chẳng biết chơi thế nào. Thậm chí, chúng ta còn chẳng biết là mình có bởi những lãnh đạo của chúng ta còn chẳng hiểu luật chơi.

Chúng ta sẽ chặn cái ống xả hàng đó bằng cách đánh thuế cho đến khi họ biết cư xử đúng mực.
Giờ thì họ đang xây dựng một đảo quân sự ở ngay giữa biển Đông . Giờ thì đất nước này không bao giờ có thể làm điều đó vì chúng ta phải giữ môi trường sạch sẽ và các nhà hoạt động vì môi trường sẽ không cho phép làm như vậy Chúng ta sẽ không bao giờ có thể xây cái gì giữa đại dương cả.
Trung Quốc đã xây hòn đảo này trong một năm, chính cái cảng quân sự khổng lồ đó. Họ đang củng cố quân đội của mình tới mức đáng sợ.
Các bạn có vấn đề với 1815, nhưng các bạn có vấn đề còn nghiêm trọng hơn với Trung Quốc.
Và theo ý kiến của tôi, nước Trung Quốc mới, dù tin hay không, trong lĩnh vực thương mại chính là Mexico.
Nhưng tôi có một câu chuyện khác, về Ford. Một nhà máy sản xuất xe dự định xây ở Tennessee đã bị Mexico “cướp” mất.

Ai cũng nghĩ là thỏa thuận đã xong, theo báo cáo gần đây từ Wall Street Journal. Mọi người nói ”ván đã đóng thuyền”. Nó chắc chắn sẽ được xây dựng ủi Tennessee ~ địa lợi, nhân hòa. Nhưng dùng một tải vào những thời khắc cuối cùng, hãng sản xuất xe để tuyên bố sẽ không tới Tennessee nữa thay vào đó, họ sẽ tiêu hàng tỷ đô la ở Mexico. Chẳng tốt tí nào.
Mấy tuần trước, Ford thông báo là họ sẽ xây một nhà máy sản xuất ô tô, xe tải và phụ tùng trị giá 25 tỷ đô la ở Mexico. Nó sẽ là một trong những nhà máy lớn nhất thế giới.
Tôi biết những nhà thương thuyết thông minh nhất thế giới. Tôi biết những người xuất sắc, những kẻ kém cỏi và cả những kẻ được tâng bốc lên mây.

Người dân Mỹ có quá nhiều nhà thương thuyết ảo tưởng sức mạnh. Họ có những câu chuyện ngon lành vì báo chí đã “bơm vá” đú kiểu. Nhưng họ chẳng ngon lành tí nào. Nhưng tôi có biết những nhà thương thuyết giỏi nhất trên thế giới và tôi sẽ để mỗi người phụ trách một quốc gia. Các bạn của tôi ơi, hãy tin tôi đi, chúng ta rồi sẽ làm rất, rất tốt.

Nhưng tôi sẽ chẳng tốn thời gian của mình vào vụ này. Tôi sẽ gọi cho Tổng giám đốc của Ford, tôi biết ông ấy. Nếu tôi là Tổng thống, tôi sẽ nói: “Chúc mừng! Tôi hiểu là anh đang xây dựng một nhà máy trị giá 2,5 tỷ đỏ trên đất Mexico và anh sẽ mang xe từ nhà máy đó về bản tại Mỹ. Vậy thì miễn thuế toàn bộ luôn.”

Và các bạn sẽ tự hỏi: “Điều đó giúp gì chúng ta? Tốt ở điểm nào chứ?”. Chưa hết đâu.

Tôi sẽ tiếp tục: “Chúc mừng, đó là tin tốt. Giờ tôi sẽ thông báo tin xấu: Chúng tôi sẽ đánh thuế 35% cho từng chiếc ô tô, từng chiếc xe tải, từng phụ tùng được sản xuất từ nhà máy đó khi chúng đi qua biên giới. Khoản thuế đó sẽ được thu đồng thời khi giao dịch. Chấm hết.”
Và nếu không phải tôi mà là một trong những chính trị gia mà chúng ta đang cạnh tranh ở vị trí đó, đây sẽ là những gì sẽ xảy ra. Họ không quá ngu ngốc đâu. Họ biết điều đó chẳng tốt lành gì. Và thậm chí họ còn cảm thấy khó chịu nữa, nhưng rồi, họ sẽ nhận được cuộc gọi từ những nhà tài trợ của họ, hoặc có thể từ những người vận động hành lang của Ford, nói rằng: “Ông không thể làm thế với Ford, vì Ford lo cho tôi, còn tôi thì lo cho ông, và ông không thể làm thế với Ford được.”

Các bạn biết không? Không có gì biến chuyển hết. Họ sẽ xây ở Mexico và mang đi hàng ngàn việc làm. Thật tồi tệ với chúng ta. Nên dưới thời Tổng thống Trump, mọi việc sẽ diễn ra như sau: Chỉ trong khoảng 1 tiếng sau khi được tôi báo tin xấu, tổng giám đốc của Ford sẽ gọi lại cho tôi, tôi cá là như vậy, nhưng cũng có thể ông ta sẽ tỏ ra lạnh lùng và đợi đến ngày hôm sau.

Và ông ta sẽ nói: “Làm ơn, làm ơn, làm ơn đừng làm vậy. ” Ông ta sẽ xin xỏ tôi một lúc và tôi sẽ nói: “Xin lỗi, tôi không quan tâm.”
Sau đó, ông ta sẽ gọi điện cho hàng loạt chính trị gia và tôi sẽ nói: “Xin lỗi các bạn, tôi không quan tâm. ” Vì tôi không cần tiền của bất kỳ ai. Thật tuyệt. Tôi tiêu tiền của tôi [cho chiên dịch tranh cử]. Tôi không dùng những người vận động hành lang. Tôi không dùng tiền quyên tặng. Tôi không quan tâm. Tôi rất giàu. Và nhân tiện đây, tôi không nói ra để khoe khoang đâu nhé. Đó là lối tư duy, cách suy nghĩ mà các bạn cần cho đất nước này. Bơi vì chúng ta phải làm cho đất nước giàu có.

Nghe thật lố bịch. Vài người đã nói: “Ồ, thật lố bịch”. Chẳng lố bịch tẹo nào. Chúng ta có 18.000 tỷ  đôla nợ công. Chúng ta chẳng có gì ngoài những vấ để. Chúng ta có một quân đội cần trang bị ở khắp mọi nơi. Chúng ta có vũ khí hạt nhân đã lỗi thời. Chúng ta chẳng có gì. Chúng ta có Chương trình An sinh xã hội sẽ sớm phá sản nếu những người như tôi không mang tiền về cho đất nước này.

Những người khác thì muốn cắt triệt để chương trình đó. Tôi sẽ không cắt gì cả. Tôi sẽ mang tiền về và chúng ta sẽ giữ nó lại.
Nhưng đây là những gì sẽ xảy ra. Sau hàng loạt cuộc gọi từ 30 người bạn của tôi, những người đã đóng góp cho những chiến dịch khác, từ tất cả các nhóm lợi ích đặc biệt, từ những nhà tài trợ và những người vận động hành lang, họ sẽ chẳng có cơ hội nào để thuyết phục tôi cả. 0%.

Tôi sẽ nhận cuộc gọi từ người đứng đầu của Ford vào ngày hôm sau. Ông ta sẽ nói: “Tổng thống, hãy cân nhắc lại đi!”
Tôi sẽ trả lời: “Không.”
Ông ta sẽ nói: “Thưa Tổng thống, chúng tôi đã quyết định chuyển nhà máy về lại Mỹ, chúng tôi sẽ không xây dựng ở Mexico nữa.”
Thế đấy. Họ sẽ không được quyền lựa chọn. Sẽ có hàng trăm vụ diễn ra theo kiểu như vậy.
Tôi sẽ cho các bạn một ví dụ khác: Ả Rập Saudi. Họ kiếm hàng tỷ đô một ngày. Tôi yêu họ. Rất nhiều người Ả Rập Saudi trong tòa nhà này. Bất cứ khi nào họ gặp vấn đề, chúng ta cứ ngay tàu tới. Chúng ta bảo vệ họ [miễn phí].

Chúng ta đang làm gì vậy? Họ chẳng có gì ngoài tiền. Nếu đúng người đề nghị họ chi tiền, họ sẽ xì ra một đống. Họ sẽ không có mặt ở đó, nếu không phải vì chúng ta.

Hãy nhìn biên giới của họ với Yemen. Các bạn nhớ Obama nói cách đây 1 năm là Yemen là một chiến thắng tuyệt vời đúng không. Hai tuần sau, khu vực đó nổ tung.

Và họ giữ trang thiết bị của chúng ta. Họ luôn giữ trang thiết bị của chúng ta. Chúng ta nên gửi những thứ đã qua sử dụng phải không? Họ luôn giữ trang thiết bị của chúng ta, chúng ta phải gửi những thứ bỏ đi, những thứ chúng ta không dùng đến nữa. Vậy mà chúng ta luôn mất những thứ mới tính, sáng bóng.

Nhưng hãy nhìn lại biên giới với Ả Rập Saudi xem. Các bạn có thật sự nghĩ bọn họ quan tâm tới Yemen không? Ả Rập Saudi mà không có chúng ta sẽ biến mất.
Và tôi là người đã có những dự đoán chuẩn xác về Iraq. Hãy xem Jeb Bush. Ông ta mất 5 ngày để trả lời các câu hỏi về Iraq. Ông ta không thể trả lời chúng. Ông ta chẳng biết gì cả.
Tôi hỏi: “Jeb Bush có thông minh không?“ rồi nhìn về phía [Marco] Rubio. Ông ta cũng chẳng trả lời được. Ông ta cũng chẳng biết.

Làm thế nào mà những người như vậy lại dẫn dắt chúng ta? Làm sao để chúng ta quay lại và làm đất nước này vĩ đại một lần nữa? Chúng ta không thế. Họ chẳng có ý tưởng nào. Họ không thể lãnh đạo chúng ta. Họ không thế. Họ thậm chí còn không trả lời nổi những câu hỏi đơn giản.
Ả Rập Saudi đang gặp rắc rối vô cùng lớn. Ngày nay, nhờ công nghệ trích xuất đầu từ đá phiến và những thứ khác, dầu mỏ ở khắp mọi nơi. Và tôi vẫn thường nói: ngay khi cuộc khủng hoảng dầu khí ở giai đoạn tồi tệ nhất, vẫn có những con tàu chở đẩy dầu đang lênh đênh trên biển. Tổ chức dầu mỏ thế giới vẫn tiếp tục đẩy giá đầu lên bởi, một lần nữa, họ thông minh hơn các lãnh đạo của chúng ta. Có rất nhiều cơ hội có thể khiến đất nước này lại trở nên giàu có, và từ đó, trở nên vĩ đại một lần nữa.

Chúng ta cần tiền. Chúng ta đang hấp hối. Chúng ta phải làm điều đó và chúng ta cần đúng người, nên Ford sẽ quay lại; tất cả bọn họ sẽ quay lại. Và tôi nói rằng: Sẽ có một cuộc bầu cử được diễn ra mà theo ý kiến của tôi, dựa trên thực lực của các ứng viên.
Một ngày nọ, có người đã nói với tôi, một tay nhà báo rất tốt: “Nhưng Trump này, ông không phải là người tốt”. Nhưng thực ra, tôi nghĩ, tôi là người tốt đấy chứ. Gia đình tôi có yêu quý tôi không? Chắc là có

Còn tiếp

Nguồn:

Donald Trump: Trò lố truyền thông hay bộ óc vĩ đại
Bài viết có thể bạn quan tâm.

  1. Ngài Donald Trump. Hãy khiến nước Mỹ trở nên vĩ đại! (phần1)
  2. Trung Quốc và một số vấn đề an ninh đối với Việt Nam và khu vực
  3. Người Nga đã từng bị Mỹ đánh thuế nhôm thép cao như Trung Quốc

Bình Luận