Giáo dục ngu dân của Mỹ Ngụy

Trên mặt trận xâm lăng văn hóa tư tưởng ở miền Nam Việt Nam, đế quốc Mỹ ngay từ đầu đã chú ý lĩnh vực giáo dục và bắt đầu thực hiện “chính sách ngu dân“. Bởi địa hạt này thu hút phần lớn lứa tuổi trẻ vào guồng máy thống trị của chúng, đồng thời tạo nên những mẫu người làm cơ sở xã hội cho chủ nghĩa thực dân mới. Ở đây còn có một bộ phận trí thức, gồm giáo sư, giáo viên, sinh viên…là lớp người có ảnh hưởng đáng kể trong xã hội mà chúng cần mua chuộc và tha hóa. Dưới đây, chỉ phanh phui vài nét lớn về ý đồ và chủ trương giáo dục của chính sách ngu dân và những tác hại của văn hóa nô dịch Mỹ trong ngành giáo dục.

Từ trước năm 1960, một tổ chức tình báo trá hình gọi là “Cơ quan phát triển quốc tế Hoa Kỳ” (USAID) được hợp pháp hóa thành cơ quan đối ngoại để trực tiếp nắm chắc ngành giáo dục của ngụy quyền Sài Gòn, Mỹ tuyển dụng những chuyên viên tình báo đã lộ mặt ở nhiều nước lập ra cái gọi là “Cơ quan thiện chí quốc tế” (IVC), khoác áo cố vấn giáo sư dạy tiếng Anh cho miền Nam Việt Nam.

Năm 1962, Mỹ tuyển dụng đoàn cố vấn thứ hai từ trường đại học Ô-hai-ô phái vào Sài Gòn nắm cấp trung học và các trường đại học sư phạm đào tạo giáo viên trung học.

Năm 1967, Mỹ phái tiếp ba đoàn giáo sư cố vấn sang Sài Gòn để nắm hệ đại học đồng thời thanh tra và ráp lại cơ quan quản lý các trường đại học.

Mang lưới cố vấn này làm việc theo một kế hoạch đã vạch sẵn từ bên Mỹ và có sự chỉ đạo rất chặt chẽ. Theo văn bản “kiểm điểm và hoạch định về giáo dục trung học tại Việt Nam” do B.D Prexi viết, thì trong vòng từ 1962 đến 1972, tổng số cố vấn Mỹ có 39 người, làm việc với tổng số thời gian là 4392 tuần. Chức năng cũng phân biệt rõ: “Một loại đưa ra các quyết định…Một loại giữ vai trò, của người để giúp đỡ, dân xdawts, gợi ý và để phân tích giảng giải”…Văn bản này tổng kết kinh nghiệm, nêu ra nguyên tắc như sau: “Có một thủ tục cần thiết mà các chuyên viên làm việc ở Nam Việt Nam phải học là cách cầm đũa cho khéo”

Trong tài liệu viết về “cộng đồng giáo dục tại Nam Việt Nam”, De Clerck đã nói một phần ý đồ của Mỹ là nhằm “…tạo dựng một thế hệ thanh niên thích nghi với cuộc sống mới”(?)” Cuộc sống mới” ở đây là lối sống Mỹ, một lối sống đồi bại lấy đồng đô la Mỹ làm thước đo mọi giá trị, mọi quan hệ xã hội, mọi nhân cách.

chính sách ngu dân của Mỹ Ngụy
Ảnh du học sinh Việt Nam ở Mỹ. Trong khi đấy, nếu không có những sai lầm về chính sách sau năm 1975, rất có thể nhiều sinh viên Việt Nam đã được hưởng một nền giáo dục Mỹ ngay trên nước nhà.

Thực hiện giáo dục ngu dân bằng cách ép học ngoại ngữ

Cuối năm 1958, Mỹ ngụy đề ra ba phương châm giáo dục là “ “Nhân bản, dân tộc, khai phóng!”. Sau này, chúng đề them hai phương châm nữa là “đại chúng” và “thực dụng”. Kết quả thế nào? Trong văn bản kiểm điểm của bậc giáo dục trung học trong đại hội giáo dục của ngụy quyền Sài Gòn năm 1961 đã thú nhận: “…nặng trí dục, kém thể dục và gần như không có đức dục. Giáo sư kém tinh thần phục vụ, học sinh kém đức hạnh, kỉ luật và đạo đức học đường xuống dốc.”

Tạp chí Văn tháng 11 năm 1966, đăng bài chỉ trích rằng “Nhân bản ổ chỗ nào khi một nửa số trẻ em trai gái không được đi học, khi 50% dân chúng còn mù chữ”

Lớp 12 bị xóa bỏ giờ quốc văn, tang thời gian học ngoại ngữ lên 9 giờ trong một tuần. “Khổng học” được cổ vũ, nạn ngoại xâm, không hề đả động tới. Vẫn tạp chí Văn có nhận xét: “Dân tộc ở chỗ nào khi mà tiếng quốc ngữ bị các nhà đại trí thức khinh khi, chà đạp, khi giai cấp thượng lưu xã hội cho con cái họ học trường Tây, trường Mỹ, khi văn hóa dân tộc, trong tư tưởng, nếp sống và sức mạnh đang bị tan rã dưới áp lực của văn hóa la-tin và Ăng-lô-xác-lông.

giáo dục Việt Nam cộng hòa
Trường Đại Học Quốc Tế TP.HCM, với chương trình học chủ yếu là tiếng Anh. Dưới chế độ VNCH, tiếng Anh và tiếng Pháp là điều bắt buộc đối với học sinh nếu như muốn học tiếp lên bậc cao hơn là đại học.

Giáo dục đã thực sự trở thành công cụ kiếm tiền, do đô la chi phối thì sự đỗ đạt cũng không dựa trên học lực giỏi mà thường được quyết định của mấy người nắm quyền thế. Do đó. Thi cử có tính chất ma giáo. Tờ Bách Khoa, số tháng 7 năm 1968 phẩn ánh: “Trường Công là nơi dưỡng sức, dậy trường công là dậy qua loa, vừa phải, cho hết bổn phận, trường tư mới là giang san. Các giáo làm cao thủ, giáo sư dồn mọi sức lực, tài năng để cạnh tranh nhau và đề chính phục học trò. Giáo sư dần dần trở thành kịch sĩ, ca sĩ trước đám học trò lúc đó đã trở thành khán giả.”
Theo cuốn “Nọc độc văn hóa nô dịch”, Chính Nghĩa, NXB TP.HCM
Ảnh bìa: Sinh viên và học sinh Sài Gòn đang biểu tình chống sự can thiệp của Mỹ vào miền Nam Việt Nam. Những sinh viên này được thừa hưởng nền giáo dục ngu dân của Mỹ-Ngụy.

Chia sẻ

Bình Luận