Thủ tướng Trần Văn Hữu đối đầu với lực lượng Việt Minh

Giữa năm 1951 Việt Minh do lệnh của Mao Trạch ̣Đông mang hai sư đoàn 304 và 308 tấn công dọc theo Sông Đáy, Ninh Bình, Bắc Việt. Quân Pháp dưới sự chỉ huy của Trung Úy Bernard De Lattre đã phá vỡ quân của Giáp bẻ gãy cuộc tấn công. Nhưng Trung Úy Bernard De Lattre đã tử trận. Trung Úy Bernard chính là con trai duy nhứt của Đại Tướng De Lattre. Quốc Trưởng Bảo Đại đã truy phong Long Bội tinh cho Trung Úy De Lattre. Trong đau đớn tột cùng Đại Tướng De Lattre đã nói với Bảo Đại: ‘Thưa Hoàng Thượng, con trai Bernard của tôi không phải chết cho nước Pháp. Thế mà trên mộ bia của nó, lại đề là như vậy. Như thế là không đúng. Nó chết ở Ninh Bình, Bernard đã chết cho nước Việt Nam’.

Năm 1951 đi vào những tháng cuối thì quân đội của Hồ Chí Minh do tướng Võ Nguyên Giáp chỉ huy hiện đang ở bên Tàu rụt rịt tấn công vào lãnh thổ Việt Nam. Bên Tàu thì năm 1949 Mao Trạch Đông đã đánh bật Tưởng Giới Thạch ra đảo Đài Loan nên Mao Trạch Đông đã biến Hoa Lục thành đế quốc Cộng sản khát máu và hung dữ chưa từng thấy. Cùng là chủ nghĩa cộng sản nên Mao và Hồ bắt tay nhau nhuộm đỏ Đông Dương qua khẩu hiệu: ‘Giải phóng, Độc lập và Tự do’. Sự thật thì ngược lại, chính là xâm lăng từ Tàu qua, nô lệ cho Tàu và gông xiềng cho cộng sản Tàu. Hồ Chí Minh mang 10,000 binh lính do Mao Trạch Đông cung cấp và huấn luyện đánh vô đồng bằng miền Bắc sau trận nghi binh đánh nhẹ vào Tiên Yên thuộc biên giới Trung Hoa. Cuộc đánh thật đánh vào Vĩnh Yên. Tướng Pháp De Lattre là Tổng tư lệnh quân đội vào lúc đó. Quân lính và sĩ quan Việt Nam chưa huấn luyện xong nên chỉ có thể trợ giúp tướng Pháp. Cuộc chiến đánh chớp nhoáng Hồ Chí Minh rút về Tàu ngày 17 tháng Chạp không ‘giải phóng’ được Hà Nội. Tướng De Lattre được đức Từ Cung mở yến đãi tại cung An Định, có sự hiện diện của đại sứ Mỹ là ông Donald Heath. Phía Hoàng gia Thái hậu và Quốc Trưởng, mọi người mặc đại trào phục nhà Nguyễn. Tướng De Lattre tuyên bố: ‘Chiến thắng ở Vĩnh Yên Tôi xin dâng Hoàng Thượng’.

Thủ Tướng Trần Văn Hữu cũng đã nhận lệnh Quốc Trưởng thành lập quân đội Quốc Gia Việt Nam và thành lập 3 trường võ bị huấn luyện sĩ quan. Trường ở Dalat và một trường ở Thủ Đức. Chánh phủ Trần Văn Hữu tăng ngân sách hoạt động và võ trang mạnh hơn cho Cao Đài, Hòa Hảo, Bình Xuyên và Thiên chúa giáo miền Bắc để tăng khả năng chống Việt Minh có hoạt động phá hoại thảo khấu cường sơn.Thời gian trước đây từ 1945 tới 1947 Việt Minh hoạt động trong Nam, phá rối trị an dưới quyền điều khiển bí mật của Nguyễn Bình người Bắc vào Nam ám sát cướp của và khủng bố do lệnh của Hồ Chí Minh và Mao Trạch Đông. Nguyễn Bình hợp tác với Trần Văn Giào người cộng sản Nam Kỳ gốc Long An đã gây không biết bao nhiêu chết chốc tang thương cho người Nam. Hai tên này trách nhiệm cho nhiều ngàn người trong Nam bị Việt Minh giết chết dã man vì vu cho là Việt gian phản động, hoặc địa chủ ác ôn. Bọn Việt Minh giết người thường bằng cách mổ bụng moi ruột, chôn sống chặt đầu hoặc phân thây ra.

Theo yêu cầu của Hoàng đế Quốc Trưởng, Thủ tướng Trần Văn Hữu bổ nhiệm Nguyễn Văn Tâm có biệt danh ‘Hùm Xám Cai Lậy’ làm bộ trưởng An Ninh. Hùm Xám Cai Lậy đã dùng khả năng tình báo và võ lực tiêu diệt gọn hang ổ sào huyệt Việt Minh. Hệ thống tiếp vận, tuyên truyền gây rối của cộng sản tan rã. Trước đây khi cán bộ khủng bố Việt Minh bị giết ngàn nào thì lại có ngàn tên khác từ Bắc vô thay chổ. Lần này thì tiêu ngay không tiếp viện vì miền Bắc có chiến trường riêng giành ‘độc lập’. Nguyễn Bình cũng bị phụt kích chết trong chiến khu bên Miên…Chưa bao giờ nghe vua Bảo Đạí nói muốn giết ai bắt ai cả, chỉ riêng khi nhắc tới Nguyễn Bình thì Bảo Đại viết: ‘Đối với tôi, tôi ước mong bắt sống được Nguyễn BÌnh. Dù sao nữa, anh ta đã chết, và cũng không thọ hơn người mà anh ta từng chạm trán nhiều phen là Tướng Chanson.’

cộng sản miền Nam sợ ai
Được biết đến là Hùm Xám Cai Lậy, Nguyễn Văn Tâm được xem là nỗi khiếp sợ của lực lượng cộng sản ở miền Nam.

Nguyễn Bình là tướng Việt Minh độc nhỡn nên biệt danh là Bình chột. Hắn từng bị tù Côn Đảo, từng tu nghiệp khủng bố lâu năm bên Tàu và Nga, và năm 1945 được Hồ Chí Minh phong cho làm tổng tư lệnh quân đội du kích miền Nam. Hắn dẫn theo quân kháng chiến từ Bắc vô Nam giết người khủng bố. Vì chiến công gặt hái được trên mấy ngàn xác người miền Nam vô tội nên Nguyễn Bình có được danh tiếng và uy tín lấn áp Võ Nguyên Giáp. Bảy Viễn tố cáo chổ trú ẩn của Nguyễn Bình cho Bảo Đại, Bảo Đại báo cho tướng Pháp Chanson. Bất chấp hiểm nguy Nguyễn Bình vẫn liên tục thoát chết không bị Chanson bắt. Nhưng Nguyễn Bình lại bị lính Thổ Campuchia giết chết bên sông Srepok nước Miên khi hắn trên đường về căn cứ Việt Bắc biên giới Tàu để trả lời về tư tưởng Mác Lê. Có thể hắn bị thanh toán nội bộ. Dù sao cái chết của Nguyễn Bình cũng là chuyện vui cho người miền Nam. Bỗng nhiên ở Nam Kỳ lại có một sự kiện kinh ngạc và bất lợi cho phía chánh quyền là có một nhóm Cao Đài ly khai phục kích giết chết Tướng Chanson Tư lệnh quân đội ở Nam Kỳ tại Sa đéc. Thủ Hiến Nam Kỳ Thái Lập Thành cũng bị giết chết cùng lúc trong cuộc phục kích.

Sau khi loại được ảnh hưởng Việt Minh ra khỏi miền Nam thì về phương diện kinh tế, xã hội thì năm 1949-1954 trong miền Nam nói riêng được cảnh an bình sung túc lắm. Không có khó khăn nào trong xã hội mà không thể vượt qua. Nhà máy xí nghiệp, hãng xưỡng tiệm buôn hoạt động nhộn nhịp hơn hẳn các xứ lâng bang cùng thời. Sài Gòn Chợ Lớn trở lại thời Hòn Ngọc Viễn Đông Paris thu nhỏ. Bọn cộng sản thì đã bị các giáo phái và chánh quyền ưu tiên tiêu diệt hoặc đẩy vô rừng sâu. Khủng bố lẻ tẻ không đáng kể. Đã có Nguyễn Văn Tâm ‘Hùm Xám Cai Lậy’ tiểu trừ. Cộng sản là cái gì xấu xa, không ai ưa thích. Chánh trị thì vẫn sanh hoạt bình thường, dù không dân chủ kiểu Tây phương như Mỹ nhưng các chánh phủ dựng lên đều có sự tham gia của những hào sĩ, trí thức đại diện cho những đảng phái quốc gia khác nhau, nhóm dân và địa phương có ảnh hưởng lên chánh sách. Có tranh đua chánh trị nhưng lành mạnh không giết hại nhau, bỏ tù nhau hoặc xử tử hình nhau. Làng xã thì tự trị kiểu Hội đồng Tề như truyền thống. Đây là giai đoạn đoàn kết và thái bình của miền Nam. Ở miền Bắc từ 1949 tới 1953 cũng là giai đoạn ổn định cho miền Trung Du trù phú. Cộng sản Việt Minh đã rút lên biên giới Trung quốc và vùng rừng núi. Nạn đói đã qua, gạo trong Nam mang ra thừa mứa. Bắc Nam chung một nước nhưng được tự trị không ai chạm ai, Cao nguyên thì đồng bào thiểu số an vui không bị chiếm đất đồng hóa. Huê kiều tị nạn được che chở không trở ngại chi. Thật là một thời an vui hạnh phước, đáng tiếc đã không kéo dài lâu, âu cũng do trời cao không thương dân ta chăng? hoặc nghiệp duyên kiếp trước nên giặc bên Tàu tràn sang?

Năm 1952 nhạc sĩ tài hoa Phạm Đình Chương đã làm bài hát ‘Ly Rượu Mừng’ sau này trở nên bài hát kinh điển cho mỗi dịp Tết vang động trong lòng người Việt Nam không cộng sản bất luận từ Nam, Trung hay Bắc. Bài hát diễn tả sự an vui hạnh phúc, người dân thoát đời gian lao nghèo khó. Bài ca như vầy:

Ly Rượu Mừng

Ngày xuân nâng chén ta chúc nơi nơi
Mừng anh nông phu vui lúa thơm hơi
Người thương gia lợi tức
Người công nhân ấm no
Thoát ly đời gian lao nghèo khó

á a a a
Nhấp chén đầy vơi
Chúc người người vui
á a a a
Muôn lòng xao xuyến duyên đời

Rót thêm tràn đầy chén quan san
Chúc người chiến sĩ lên đàng
Chiến đấu công thành
Sáng cuộc đời lành
Mừng người vì Nước quên thân mình

Kìa nơi xa xa có bà mẹ già
Từ lâu mong con mắt vương lệ nhòa
Chúc bà một sớm quê hương
Bước con về hòa nỗi yêu thương

á a a a
Hát khúc hoan ca thắm tươi đời lính
á a a a
Chúc mẹ hiền dứt u tình

Rượu hân hoan mừng đôi uyên ương
Xây tổ ấm trên cành yêu đương
Nào cạn ly, mừng người nghệ sĩ
Tiếng thi ca nét chấm phá tô thêm đời mới

Bạn hỡi, vang lên
Lời ước thiêng liêng
Chúc non sông hoà bình, hoà bình
Ngày máu xương thôi tuôn rơi
Ngày ấy quê hương yên vui
đợi anh về trong chén tình đầy vơi

Nhấc cao ly này
Hãy chúc ngày mai sáng trời tự do
Nước non thanh bình
Muôn người hạnh phúc chan hoà

Ước mơ hạnh phúc nơi nơi
Hương thanh bình dâng phơi phới’

Tác giả: Võ Thanh Liêm

 

Chia sẻ

Bình Luận