Đảng Cộng Sản nhưng có thật là Cộng Sản?

Một học giả Trung Quốc nói: “Cách chính quyền Trung Quốc xử lý những bất bình của công chúng đầu tiên là đứng về phía họ và cố gắng tìm cách sửa chữa.” Bắc Kinh có một công thức đơn giản để bảo vệ mình trước những cuộc nổi dậy. Khi các cuộc biểu tình của công nhân hay nông dân nổ ra, chính quyền trung ương tỏ ra công khai đồng cảm với họ và đổ lỗi cho quan chức địa phương-sau đó bỏ tù những người cầm đầu biểu tình qua những phiên tòa giả hiệu. Chính quyền trung ương cấm sử dụng vũ lực đối với người biểu tình nhưng để mặc cho quan chức địa phương tự tìm cách giải quyết những bức xúc của quần chúng một cách hòa bình.

Nỗ lực của Đảng Cộng Sản Trung Quốc đứng về phái những người biểu tình-và tránh trở thành mục tiêu của họ-đã lên cao đến mức đáng kinh ngạc, nhiều thành viên cao cấp của chính phủ giờ đây coi các cuộc biểu tình ở nông thôn là dấu hiệu của dân chủ và đề cao tinh thần của người nông dân trong việc bảo vệ quyền lợi của họ. Việc tỏ thái độ nhẫn nhịn trước các cuộc biểu tình có thể bảo vệ giới lãnh đạo chóp bu khỏi những công kích cá nhân, nhưng điều này có thể làm gia tăng bất ổn chống chế độ. Vì thế Đảng đôi khi cảm thấy cần phải điều chỉnh lại thông điệp bằng cách đưa ra cảnh báo cứng rắng rằng không cho phép diễn ra bất cứ cuộc biểu tình  bất hợp pháp nào. Chẳng hạn, hồi tháng 8/2005, Đảng tuyên bố các binh sĩ của Quân Giải Phóng Nhân Dân sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc và trai trừ khỏi Đảng nếu họ tham gia các cuộc biểu tình.

Hợp tác với những người cầm đầu chống đối tiềm năng

Đảng Cộng Sản cũng thống nhất nỗ lực hợp tác với những thành viên của giới tinh hoa kinh tế và xã hội và ngăn chặn họ lãnh đạo bất cứ phe chống đối nào. Đảng vẫn kiểm soát bộ máy giám sát trên cả nước và sự tăng trưởng kinh tế càng làm cho những cơ hội này trở nên quý giá hơn.

Sinh viên đại học là nhóm có số lượng tăng nhanh nhất trong Đảng. Năm 1990, đảng viên là sinh viên đại học chỉ chiếm 1.2%. Nhưng đến năm 2003, con số này đã tăng lên 8%. Tại Đại Học Thanh Hoa, được coi là Học Viện Công Nghệ Masachusetts của Trung Quốc, 20% số sinh viên chưa tốt nghiệp và 50% số sinh viên đã tốt nghiệp là đảng viên. Nhiều sinh viên thú nhận rằng họ vào Đảng cốt để có lợi thế hơn khi xin việc, bởi tìm việc đang ngày càng trở nên khó khăn khi số lượng sinh viên ra trường tăng gấp nhiều lần. Trung Quốc có tới 23 triệu sinh viên tốt nghiệp, nhiều hơn bất cứ  quốc gia nào trên thế giới. Năm 2006, chính phủ quyết định gairm mức tăng trưởng của số học sinh thi vào đại học. Không có nhóm nào tiềm tàng nguy hiểm đối với chế độ độc tài hơn những sinh viên ra trường thất nghiệp.

Dưới thời Giang Trạch Dân, Đảng Cộng Sản cũng bắt đầu kết nạp chủ doanh nghiệp tư nhân để giữ họ trung thành với chế độ và ngăn chặn đòi hỏi dân chủ như ở những quốc gia khác. Giai cấp tư bản mới đã trưởng thành trong nền kinh tế xã hội chủ nghĩa và trở nên giàu có nhờ bắt tay với quan chức địa phương. Cho đến nay tư bản Trung Quốc tỏ ra ít mặn mằ với việc trở thành đội ngũ tiên phong cho sự thay đổi chính trị.

giới tinh hoa
Những thành phần tinh hoa như Jack Ma là những đối tượng Cộng Sản Trung Quốc ưu tiên lôi kéo về phe mình đầu tiên. Ở Việt Nam, ông Vượng và bầu Đức cũng là một ví dụ điển hình.

Mở rộng tự do cá nhân

Hơn 25 năm qua, Đảng Cộng Sản đã từ bỏ việc áp đặt kiểm soát lên đời sống xã hội và mở rất nhiều van an toàn để xả bớt hơi bức bối khi cho phép xã hội bày tỏ những chính kiến vô thưởng vô phạt. Người dân có thể chơi game và lướt web thoải mái-chỉ những chủ đề chính trị là bị cơ quan kiểm duyệt lọc và chặn. Văn hóa, thời trang, tình dục-tất cả đều tự do. Du lịch, trang trí nhà cửa, lái xe riêng trở thành những thú vui mới thu hút hàng triệu người Trung Quốc. Đảng cũng khuyến khích người dân phản hồi về công việc của các quan chức cấp thấp và cho phép kiện để loại trừ những việc làm sai trái của quan chức. Chẳng hạn người dân có thể kiện ra toàn một người quản lý của công nếu bà ta hông giữ được vườn hoa cây cảnh cho sạch đẹp.

kiểm duyệt internet tại Trung Quốc
Các từ khóa về chính trị và nhạy cảm như Thiên An Môn, Pháp Luân Công, Dân Chủ, Tây Tạng…sẽ được kiểm duyệt rất gắt gao tại Trung Quốc.

Tăng cường áp bức

Mặc dù vậy nếu vấn đề liên quan đến chính trị, Đảng Cộng Sản Trung Quốc tiếp tục duy trì, thậm chí là tăng cường các biện pháp áp bức. Sau vụ Thiên An Môn, bộ máy an ninh nội địa-bao gồm các bộ là Bộ an ninh Quốc gia, Bộ Công An đã yêu cầu, Bộ Tư Pháp và lực lượng Cảnh sát Vũ Trang Nhân Dân trực thuộc quân đội-được tăng cường và đào tạo những phương pháp nghiệp vụ cảnh sát hiện đại. Từ năm 2001, Bộ Công An đã yêu cầu các thành phố phải thành lập lực lượng cảnh sát chống bạo động riêng. Bộ trưởng Bộ Công An trở thành ủy viên cấp cao trong Bộ Chính Trị lần đầu tiên sau Cách Mạng Văn Hóa, và đã từ lâu các chuyên gia an ninh có nhiều ghế nhất trong giới lãnh đạo chop bu. Đảng bổ nhiệm tất cả các thẩm phán và có quyền quyết định đối với các bản án. Bất cứ tổ chức nào không đăng ký với chính quyền hoặc biểu hiện đe dọa chính trị, gồm các hội thánh và các tổ chức tôn giáo, sẽ bị giải tán, và dôi khi những người đứng đầu sẽ bị bỏ tù.

Sự kiện Thiên An Môn 1989 vẫn luôn là một ngọn lửa nhỏ nhưng rất nguy hiểm đối với sự tồn vong của Đảng Cộng Sản Trung Quốc.

Trong tất cả những sự kiện có thể khơi mào cho các cuộc biểu tình, chẳng hạn lễ kỉ niệm mồng 4 tháng 5 năm 1991, hay ngày 6 tháng 4 năm 1989, một hội nghị cấp cao ở Bắc Kinh, họp quốc hội hay đám tang của một lãnh đạo đã nghỉ hưu, tất cả các nhà hoạt động nổi tiếng đều bị cảnh sát theo dõi chặt chẽ.

Khi Triệu Tử Dương (người bị quản chế tại gia sau vụ Thiên An Môn) chết năm 2005, Đảng Cộng Sản Trung Quốc đã cấm đưa tin. Bài viết về cái chết của họ Triều đều bị cắt bỏ khỏi các báo và tạp chí nước ngoài trước khi được bày bán tại Trung Quốc, và những chương trình tường thuật về cái chết của ông trên các kênh quốc tế như CNN, BBC và NHK (tập đoàn truyền thông của Nhật) đều bị chặn. Chỉ có một tạ chí dung cảm lén phản đối lệnh cấm bằng cách tạm dừng chuyên mục cáo phó trong một tháng. Đảng hạn chế công chúng để tang vì lo sợ nó có thể khơi mào cho một cuộc nổi dậy giống như năm 1989, nổ ra sau cái chết của Hồ Diệu Bang, một nhà cải cách khác.

Phần 2: Lời hứa về chủ nghĩa dân túy của lãnh đạo Trung Quốc và con bài chủ nghĩa dân tộc.

Bài viết bạn có thể quan tâm về Đảng Cộng Sản Trung Quốc

Trung Quốc đã bị “nhuộm đỏ cộng sản” như thế nào?

Đặng Tiểu Bình: Cha đẻ của Trung Quốc “tư bản đỏ”

 

 

Bình Luận